Văn 4

Tả con ngựa lớp 4

Loading...

Ta con ngua – Đề bài: Em đã từng được nhìn thấy con ngựa ngoài đường. Hãy viết bài văn Tả con ngựa đó cho các bạn trong lớp cùng biết.

Những con vật gắn với nhà nông thì có rất nhiều con vật. Mỗi con có một lợi ích riêng một đối vói người dân. Nhưng trong số đó con vật àm tôi yêu thích nhất có lẽ đó chính là con ngựa.

Vào đầu năm bố tôi có mua một con ngựa để phục vụ cho công việc chở củi của gia đình.Tuy là ngựa chở đồ nhưng mà nó đẹp lắm không giống như những con ngựa chở đồ bình thường mà tôi từng nhìn thấy.Bố nói cho nó chở đồ thì cũng tiếc nhưng mà ông chủ bảo nó đẹp nhưng lại rất khỏe thế nên không phải sợ nó chở không nổi đâu.Tôi nhìn con ngựa mà thơ thẩn cả người phần vì nó rất đẹp phần lại vì tôi ít khi có cơ hội được ngắm ngựa như thế.Mây đứa trẻ hàng xóm cũng sang nhà tôi ngắm con ngựa mới.Chúng cũng y như tôi trầm trồ khen con ngựa đẹp thật. Chà, bộ lông chú đẹp quá! Trắng muốt như màu của những đám mây trắng ngày xuân bồng bềnh trôi. Hai cái tai vểnh lên, xinh xắn, mọc trên ngọn cái bờm thẳng tắp, êm mượt. Đôi mắt luôn mở to, hình quả bàng, mọc lồi về phía trước trông giống như mắt cá sấu, dữ tợn. Cái mũi dài động đậy ,lúc nào cũng ươn ướt như người bị cảm. Ngực nở vòng cung. Cặp giò khỏe mạnh cao ráo. Bốn chân chắc nịch, đi đi, lại lại, lộp cộp nghe thật vui tai. Chùm lông đuôi thướt tha, liễu rũ.Lúc đó bố cho tôi được cưỡi thử nó.Trước lời nói của bố tôi cảm thấy hơi run nhưng bố bảo nó hiền lắm với lại bó chỉ dắt cho tôi đi thử thôi.Thế là tôi dũng cảm bước lên mặc dù tôi vẫn còn rất run.Theo lời bố tôi cầm chắc lấy yên ngựa .Khi đã ngồi trên chú ngựa một cách chắn chắn khi đó tôi mới cảm thấy thật tuyệt vời.Cảm giác đó đến bấy giờ tôi vẫn còn nhớ rất kĩ nó làm tôi cảm thấy như  được gần hơn với bầu trời kia,nó làm tôi khi ngồi trên đó không nghĩ về mọi thứ mà chỉ mộng mơ về những thứ xa xôi một chút.Khi xuống ngựa tôi vuốt ve cái bộ lông trắng muốt của nó ,tôi trông nó có vẻ thích thú lắm chẳng thế mà tôi thấy nó cứ nghiêng nghiêng cái đầu về phía tôi .Bố tôi nói như thế là nó không sợ tôi nó mến tôi đấy.Tôi thích lắm nên tôi thường xuyên vuốt ve nó cho nó ăn cỏ.

Nó khoẻ lắm! Phi như nước đại nhanh như bay. Khi cưỡi chú thì dù đi trên dốc cao cũng chẳng khác gì như đang đi ở giữa đồng bằng. Bây giờ tôi mới thực sự hiểu tại sao người dân miền núi lại chọn ngựa làm vật đi lại, thay cho xe mô tô, xe hon đa…Chú ta khỏe đến nổi tôi cứ ngỡ rằng: Chú là con Xích Thố ngày đi ngàn dăm mà Đổng Trác đã dâng tặng Lã Bố năm xưa.

Yêu quý chú ngựa nên tôi chăm sóc nó tốt lắm,chú ngựa từ ngày về nhà tôi mỗi ngày một thêm béo tốt nên nhà tôi vui lắm ,cả nhà ai cũng yêu thương nó hết mực.Nó dường như đã trở thành một người bạn không thể thiếu được đối với nhà tôi.

Loading...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *